Chút Tình Đà Lạt

Sean Bảo

0 469

Không phải là người Đà Lạt. Chỉ đến đây có 3 lần, 3 lần thôi cũng đủ làm tôi chết mê chết mệt. Vâng! Tôi yêu Đà Lạt đắm say.

Nghe cha kể ngày xưa ông nội làm kỹ sư canh nông cho người Pháp, trông coi một nông trường lớn ở lòng hồ Dankia. Và nơi bạt ngàn đồi núi và ngàn thông đó cha tôi đã chào đời trong lán trại gỗ. (Hồ Dankia nay đã ngập nước cho nhà máy thủy điện đầu tiên của Việt Nam qua đập Ankroet, mang những dòng nước ngọt đến cho Đà Lạt.) Dưới lòng hồ kia là ký tích cho một quê hương đã mất của cha…

Tôi đã đến Đà Lạt vào mỗi lần về thăm quê hương. Phải chăng có một chút dư âm hoài niệm và tiếc nuối về một Hoàng Triều Cương Thổ; nơi giấc mơ hoàng gia được tái sinh và lộng lẫy một thời? (Lời sấm bí truyền nào xa xưa có còn hoài vọng trên triền núi Trường Sơn, mà vạn đời ước mơ không trọn…“Hoàng Sơn nhất đái. Vạn đại dung thân”.) Nơi cha sinh ra bạt ngàn thông reo và nơi tôi sinh ra cũng vi vút những ngàn thông Thiên An, thông Nam Giao…

Tôi đến với Đà Lạt vì đồi núi, ngàn thông, nước hồ và trên hết là khí hậu tuyệt vời. Thành phố như có một máy điều hoà khổng lồ bao trùm, thật ôn hoà và dễ chịu. Chiếc áo len tím thẫm đầu ngày se lạnh cho vai em ấm áp. Chiếc jacket mỏng nhẹ cho ngực anh ấm những sương khói chiều hôm và những con dốc quanh co lên xuống làm mềm những ngón chân ngoan hò hẹn. Tôi đã hân hoan hít thở tràn đầy lồng ngực những hương hoa vàng Mimosa, những đại đóa Cẩm Tú Cầu xanh nhạt và những phấn thông vàng rực buổi chiều tà. Ngất ngây những ngày tháng trăng mật cùng em. Trong căn phòng nhỏ gần khu chợ Hoà Bình, em rời bỏ gối chăn quấn quít để đứng bên song cửa. Ngoài kia nắng đã lên ngập ngừng. Nắng chạy trên tóc và vai em những đường sáng nhẫn nhịn như đời con gái đã qua. Có cơn mưa bụi lất phất tháng sáu và vầng trăng về muộn, lửng lơ trên tháp cao nhà thờ Con Gà. Như bức tranh của Đinh Cường đẹp huy hoàng.

Và rồi có tiếng hát của Lê Uyên Phương nồng nàn, ngất ngây: Theo em xuống phố trưa nay đang còn chất ngất cơn say. Theo em bước xuống cơn đau bên ngoài nắng đã lên mau… Có một vũng lầy đáng yêu cho mỗi chúng mình hụp lặn và trầy trật đời nhau những tháng năm còn lại. Trong ánh sáng tù mù của quán cà phê Tùng đầu phố, bọn mình vẫn còn nghe thấp thoáng tiếng ca của Khánh Ly với những ca khúc mộng mị đắm say đầu đời, thiết tha mà lay động. Tôi là con chim đến từ núi lạ, ngứa cổ hát chơi (Xuân Diệu). Những người nghệ sỹ chân chính hình như xem lời ca tiếng hát (hay tranh vẽ, nét khắc…) là những cuộc chơi. Ngứa cổ là hát chơi. Những tiếng hát thản nhiên đi vào đời như hơi thở của tình nhân trao nhau khi ngày tình chín rục trên môi. Không suy tính lo toan, không ngại ngần mặc cả.

Tôi và em lại đi xuống phố, để bước chân mình trôi lửng thửng ven hồ Xuân Hương. Có mùi hương nào của mùa xuân trên mặt nước hồ này ngày mưa trở về! Mặt nước đục ngầu một màu đất, không xanh trong như ngày nắng tạnh. Làm sao chúng mình soi bóng vào nhau để tìm lại những tháng ngày ấu thơ trên mặt hồ đó? Em có còn luyến lưu tà áo dài xanh thướt tha quần trắng, trong chiếc áo len tím thẫm? Em có còn thôi bối rối bên ai trong bộ đồng phục gabardin màu jasper ngày đông?… Dáng em đứng bất động bên ban công của nhà hàng Thủy Tạ, quá nhỏ nhoi so với đỉnh tháp cao của trường Cao Đẳng Sư Phạm. Một ngôi trường có đường nét kiến trúc tuyệt đẹp với những dãy lớp hình cung và bật lên ngọn tháp chuông cao với hàng gạch đỏ. Hàng thông xanh cao vút làm nền cho một bức tranh đẹp, sang như con phố châu Âu giữa lòng Đà Lạt.

Related Posts

Ly rượu chát Đà Lạt thật đậm đà mà dìu dịu trên môi. Em bỏ vào ly một hột xí muội. Có chút mằn mặn của muối, ngòn ngọt của rượu và chan chát của nho làm ly rượu êm hơn trên môi, dịu trên đầu lưỡi và ngọt hơn trong hơi thở tình yêu thầm thì… Đêm trên phố núi xuống nhanh như tuổi xuân vội vã. Chúng mình chợt nhận ra thành phố này không một bóng đèn giao thông. Người  đi cứ chậm lại ở các giao lộ, rồi rẽ theo muôn hướng đi-về. Hay đi lên đi xuống vòng vo quanh co. Những bước chân vừa đi đã mỏi; mỏi vẫn muốn đi, như cõi tình phiêu lãng… Có phải vì đồi núi cao thấp chập chùng, đường dốc quanh co mà vắng bóng những cột đèn giao thông? Hay bởi vì con người Đà Lạt thong dong, không xô bồ hối hả? Người quen ở đây nói với tôi rằng nhìn khách bộ hành khi trời đổ mưa thì biết ngay ai là người Đà Lạt: Những người du khách sẽ chạy lúp xúp, túa nhau đi tìm chổ trú mưa. Trong khi người Đà Lạt vẫn lửng thửng mà đi… trong mưa. Bạn còn nói rằng người dân ở đây quen phong nhã. Thật vậy! Tôi đã nghe những bản nhạc hoà tấu dịu êm của Paul Mauriat, của Richard Clayderman trong những quán nhậu thật nồng say mà không ồn ào như Đà Nẵng, Sài Gòn. Tôi đã từng ăn sáng với với tô bún bò trong tiếng hát xa xưa của Christophe. Có lần đưa dư tiền, cô chủ quán thối lại đầy đủ. Mỏi chân kêu taxi, cậu tài xế bảo: nơi anh muốn đến chỉ đi bộ qua đầu dốc là tới, băng qua con hẻm nhỏ. Đi taxi làm gì tốn tiền. Tuy vậy nếu anh muốn em chở…Thật thà là vậy, nhẹ nhàng là vậy, con người Đà Lạt phong nhã là vậy. Bảo làm sao tôi không yêu cho được.

Người ta nói Đà Lạt là thành phố của tình nhân. Mới tám, chín giờ tối hàng quán đã im hơi. Sáng chậm rãi đến bảy giờ mới xôn xao đầu ngày. Thì đêm ắt phải dài cho gối chăn âu yếm. Khi căn phòng không cần thiết một máy sưởi cho những chiều luôn là mùa đông. Những mùa đông không rét mướt mà chỉ se lạnh cho run rẩy khi cần nhau chút thịt da đời thường. Thành phố có trời đất thật gần khi sớm mai và chiều tối có sương mù lãng đãng vào nhà. Những nhành sương nhẹ nhàng chầm chậm như tà áo trường nữ phơi ngát một mùa sau.

Em ơi trường Nữ trời xanh biếc,
khuynh diệp nhánh nào em áo phơi?​
​(Trần Vấn Lệ)

Đà Lạt hôm nay dường như nóng hơn ngày xưa. Hàng thông cũng thưa thớt dần và những mặt hồ như đau đáu những nỗi niềm cạn kiệt than thở. Người đến đây và ở lại nhiều hơn. Không như chúng mình chỉ đến rồi đi, như mây ngàn qua cỏ nội. Có lẽ vì thế mà chúng mình độ lượng để chỉ yêu những cái đẹp, để chỉ mến những điều lành, để chỉ thương những điều giản dị. Và chỉ còn nhớ những an bình lặng thinh của sương, kiêu sa của hoa, ngạo nghễ của thông và mát lành của đất trời trong hồn người phố núi.

Ngồi viết những dòng này khi ngoài kia cái nóng hâm hấp của mùa hè, lại có cơn mưa vừa đến, hiếm muộn mà tầm tã. Tôi thấy mình cùng em vừa cạn ly rượu chát có ngậm hột xí muội mặn mà. Chúng mình đi trong mưa lửng thửng, chầm chậm ở những ngã tư cuộc đời thiếu vắng ngọn đèn xanh đỏ vàng. Cứ thế bọn mình trôi đi, bay đi theo những kỷ niệm ngọt ngào. Băng qua những vũng lầy dấu yêu về một thành phố cao nguyên. Đẹp như chuyện cổ tích.

Tác giả gửi Trí Việt News

Loading...
TriViet Newsletter
Để tiện theo dõi tin bài mới nhất của Trí Việt News, xin các bạn vui lòng đăng ký bằng cách điền email vào đây. Cám ơn các bạn đã ủng hộ Trí Việt News.
You can unsubscribe at any time