Những Chiếc Rễ Vô Hình

Thụy Mân

0 172

Kỷ niệm thứ nhất.

Năm con gái lên lớp Một, nó học lớp Mrs. Bane.  Một ngày mùa xuân, trường tổ chức ngày Hội Quốc tế (International Day).  Đất nước này là đất nước đa chủng tộc, ngày đó là một nét văn hoá không thể thiếu, hầu như mọi trường công ở Mỹ hàng năm đều tổ chức ngày hội này.  Mỗi lớp phụ trách một nước khác nhau.  Lớp con bé phụ trách Việt Nam. Tôi bỏ công giúp cô Bane chuẩn bị cho ngày đó.  Góc triển lãm của lớp có những hiện vật, những poster với hình ảnh cả ba miền của Việt Nam.  Ngày đó mẹ tôi, con gái, và tôi đều mặc áo dài đến trường, mang các món ăn nhẹ như chả giò, gỏi cuốn cho tụi nhỏ và cô giáo thử qua.  Một ngày rộn ràng và nhiều kỷ niệm!

Tuần sau đó, một buổi chiều cô Bane hẹn sẽ đến nhà. Mở cửa đón cô tôi ngạc nhiên thấy cô khệ nệ mang vào một chậu bông cẩm tú cầu khá lớn. Cô nói muốn tỏ lòng biết ơn tôi đã giúp cô mấy tuần qua để cả lớp có được một ngày thật vui.  Ôi! Thật tình tôi chẳng biết nói sao với cô. Tôi mới là người vui hơn khi thấy tụi nhỏ, trong đó có con gái tôi đã rất vui hôm đó, và nhờ những hoạt động của ngày này, cháu đã hiểu thêm được ít nhiều về quê mẹ. Thế là cây hoa cẩm tú cầu đã nằm lại ở một góc patio sau nhà, mùa đông thì rụng lá rục rũ như sắp chết, mùa xuân lại cho ra những đóa hoa đẹp đẽ, tạo nên một góc nhỏ đáng yêu của sân vườn. Cô Banes giờ đã rời California và về sống ở Colorado, nhưng mỗi Christmas lại gởi thư đến chúng tôi, kể chuyện gia đình cô và hỏi thăm hai đứa nhỏ ở nhà.

Cây nectarine được trông thay vào chỗ cây anh đào Apricot

Kỷ niệm thứ hai.

Cô giáo lớp Hai là Mrs. Sullivan. Trước đây cô hành nghề luật sư, nhưng rồi nhận ra không thích hợp với nghề, nên đã chuyển sang dạy học.  Cha cô Sullivan sở hữu một vườn ươm cây ăn trái. Mỗi năm cứ đến ngày ArborDay (*), ông lại mang đến lớp của cô con gái một số cây con, thường là cây ăn trái: táo, lê, đào, anh đào, và mơ. Lớp có từ 30-32 em, em nào cũng được ông cho một cây con như vậy.  Hình ảnh một ông cụ, khoảng hơn 80 tuổi, sức khỏe đã bắt đầu đi xuống, nhưng không quản đường xa, lái chiếc xe truck đi hơn 5 giờ đồng hồ để đến phân phát cây con cho các cháu nhỏ thật rất cảm động!

Năm đó con gái tôi được ông cho một cây anh đào (apricot).  Chúng tôi trồng xuống cho cháu, cháu hăng hái phụ tưới và chăm sóc cây.  Cây lớn rất nhanh, đã bắt đầu ra hoa, thì bỗng dưng héo úa rồi chết (sau này mới biết vùng đất đó đó có mối bên dưới, tụi mối hoặc đã ăn luôn đến rễ của cây này, hoặc đã thải ra các độc tố làm hại cho cây). Con bé khóc rất lâu và buồn ủ rũ, chúng tôi chưa bao giờ thấy nó buồn đến như vậy. Để cháu khuây khỏa, chúng tôi mua ngay một cây đào (nectarine) khác và trồng lại cho cháu. Những cây non ngày nào ông Sullivan cho đám trẻ thơ, có cây còn có cây mất, cây nào còn giờ đã trưởng thành, đơm hoa kết quả, và nhất là ông đã truyền đến các cháu ít nhiều tình yêu đối với việc trồng cây.

Câu chuyện thứ Ba có liên quan đến một tập tục.

Mỗi khi có ai vừa mới mất mát người thân, thì đồng nghiệp ngoài thiệp và hoa gởi đến an ủi mình, họ còn mang đến cho mình một cây con, có thể là một bụi hồng, một cây chanh, hay một cây ăn trái. Người ta sẽ trồng cây ấy xuống sau vườn, và những năm tháng sau đó, mỗi khi nhìn nó, người ta lại nhớ đến người thân đã mất, nhưng không với một cảm giác đau buồn, mà là một cảm giác yên ủi, dường như người mình yêu thương đã hoá thân thành cái cây kia, và tiếp tục đi theo mình. Khi tôi về thăm Việt Nam cách nay mười mấy năm, gặp lại nhiều bạn cũ, nhiều người dường như cảm thương cho tôi đã phải sống một cuộc sống xa quê hương, và với sự mặc nhiên cho rằng cuộc sống của chúng tôi ở xứ này rất tạm bợ, lạt lẽo, buồn tẻ và thiếu tình người. Nhưng sự thật không phải vậy, những câu chuyện vừa kể ở trên là những chiếc rễ nhỏ tiêu biểu trong muôn vàn chiếc rễ mà ngày qua tháng lại đã làm cho cái cây của tôi bám chặt hơn vào mảnh đất này. Dù đôi lúc vẫn mang một mặc cảm với quê mẹ, nhưng yêu thương luôn luôn được đền đáp lại bằng yêu thương, không có cách nào khác!

(*) Arbor Day (Arbor, gốc tiếng Latin là Arbour, có nghĩa là “cây”) là một ngày lễ ở nhiều nơi trên thế giới.  Ở Mỹ là ngày thứ Sáu cuối cùng của tháng Tư, ngày người ta khuyến khích việc trồng cây

Tác giả gửi Trí Việt News

Loading...
TriViet Newsletter
Để tiện theo dõi tin bài mới nhất của Trí Việt News, xin các bạn vui lòng đăng ký bằng cách điền email vào đây. Cám ơn các bạn đã ủng hộ Trí Việt News.
You can unsubscribe at any time